Hôm sau mình đi cafe với bác ấy. Gặp một chủ doanh nghiệp khác cùng ngành, cũng vừa vào Sài Gòn công tác, sẵn cafe luôn. Anh này nhìn mình đầy vẻ khinh khỉnh. Vì Tony còn nhỏ quá, ăn mặc tầm thường chỉ có gương mặt thì tương đối thanh tú.
” Chào anh, anh ở Hà Nội ở khu nào nhỉ” – Tony đon đả làm quen.
“Biệt thự Hồ Tây” – anh đáp, không chủ ngữ vị ngữ gì cả, chắc quên ngữ pháp tiếng Việt.
Câu đầu tiên anh ấy hỏi lại mình là ” Thế chú mày nhà cửa ở đâu, có ở Phú Mỹ Hưng không? Sài Gòn mà không Phú Mỹ Hưng thì vứt”. Mình nghĩ đến cái chung cư bé nhỏ của mình, nên mếu máo hỏi lại “theo anh, em nên vứt đi đâu”? Anh ấy phì cười ” ối thằng này trả lời buồn cười vãi nhưng cũng là đứa khá”.
Chuyện trò một chút thì anh ấy hỏi ” thế chú mày có biết chơi gôn không, trong này thấy chả ai biết chơi gôn, chán thế không biết, chắc mai lại phải về, một ngày anh không đi nghe hoà nhạc hay đi đánh gôn là không chịu được”. Mình chỉnh ngay vì mình vốn khá ngoại ngữ ” Ý anh nói golf hả? Góp-phừ, anh phát âm theo em, góp-phừ, không phải gôn, phừ đọc nhẹ thôi”.
Anh ấy, ngoại ngữ là thế yếu nên xìu xuống, ngoan ngoãn như một cậu học trò. Thấy đối phương choáng nhẹ, Tony bèn nói “dạ, cái đấy lâu rồi em không chơi nữa anh à, bây giờ mấy đứa cháu của em nó chơi, anh muốn chơi không thì em bảo nó qua đón anh đi”. Anh ta mặt tái lại, nhưng cũng vớt vát ” thế bây giờ đằng ấy…chơi…gì?”
-“À, thưa anh, bây giờ chúng em chơi Boomerang, phát âm theo em, búm-mơ-răng”. Anh ấy vội phát âm theo, búm-mơ-zăng, môi răng rung bần bật vì sợ sai. Tony “anh vui lòng phát âm cho đúng, răng không phải zăng”. ” Thế cái đó thế nào, anh chơi được không?”- Anh ấy hỏi, nước mắt bắt đầu lưng tròng. Tony bảo “Dạ được, nhà anh nếu có ít nhất 200 mét ngang thì chơi được, ném cái này đi, phải có không gian. Mốt quý tộc trên thế giới bây giờ. Chứ đi nước ngoài, mình nói đang chơi góp-phừ, người ta sẽ khinh cho đấy”.
Anh hoảng hồn, nói “anh nhớ rồi, anh nhớ rồi, anh sợ bị khinh lắm. Làm gì để người ta không khinh, anh làm ngay. Thú thật với em cầm cây gậy đánh gôn, à không, góp-phừ, anh thấy chả thích, cầm điếu cày hút thuốc lào sướng hơn. Nhưng cứ phải chơi em ạ, anh khộ lắm”. Rồi anh bật khóc như một đứa trẻ. Vì anh quá khộ.
Tony nói “Em sẽ giúp anh làm đại gia quốc tế chứ đại gia Hồ Tây ăn thua gì”. Anh mừng rỡ gạt nước mắt: ” Nhớ nhé, giúp anh nhé” rồi chặc lưỡi: “biệt thự của anh to vật vã, nhưng 200 mét ngang thì không tới”. Tony kết luận “vậy khỏi nghĩ đến uổng công anh à, anh chỉ chơi được góp-phừ thôi, không thì anh nên bán đi, mua chung cư mà ở”. Anh ấy nói ừ ừ, anh về bán ngay nhà buyệt thự. Nói đoạn, anh vội lẩm bẩm tập phát âm: góp phừ, búm mơ zăng, góp răng, búm mơ phừ…sợ quên.
Giữa quán cafe máy lạnh, một anh trung niên ăn mặc bảnh bao, với hàm răng vẩu (hô) nhẹ, xỉn màu tê-ra-xi-lin của thế hệ cuối 6x, giữa các kẽ răng có chút ít màu đen thuốc lào, khe khẽ tập phát âm tiếng Anh, răng, phừ. Đôi vai nấc rung lên rung xuống theo nhịp 2/4 do vừa khóc xong, ai cũng thấy dễ thương và đáng yêu đến lạ.